Sắp xuân tôi viết vần thơ
Khao khát bao năm mãi đợi chờ
Sắp xuân sum họp tình đồng chí
Nâng chén rượu hồng sắp đón xuân
Bao năm vì nước vì dân
Nay được quây quần ta mãi có nhau
Sắp xuân hoa sắp khoe mầu
Ngồi đây khoe sắc chung nhau rượu hồng
Bốn ta chung một chữ đồng
Nghĩa tình đồng chí, trong tình đồng niên
Sắp xuân, xuân đến mọi miền
Vui trong chén rượu, hàn huyên cuộc đời
Ai lường cuộc sống bạn ơi
Gian nan ta vượt, cho đời nở hoa
Đón xuân sắp đến mọi nhà
Bên bàn tiệc nhỏ đậm đà sắc xuân.
Xuân 2006
CHIỀU NAY NHỚ MÃI
Chiều nay tôi viết vần thơ
Khao khát bao năm mãi đợi chờ
Chiều nay sung sướng ngỡ trong mơ
Bữa cơm thân mật tình hàng xóm
Nâng chén rượu nồng mãi có nhau
Có nhau trong lúc vui hoan hỷ
Chia ngọt sẻ bùi lúc chia ly
Cuộc đời thanh thản khi khuất núi
Nghĩa nặng tình sâu có xóm làng
Đò kia chớ vội sang ngang
Quay đi rồi để xóm làng xôn xao
Sống cho tình nghĩa dạt dào
Kính trên, nhường dưới, vui nào vui hơn.
25-4-2005
Kỷ niệm ngày làm đường xóm
VÔ TÌNH
Xa nhau mấy chục năm qua
Em đâu có ngỡ được là hôm nay
Ước mơ bao tháng bao ngày
Người xưa tình cũ, không thay đổi lòng
Ngày qua tháng lại em mong
Qua lời tâm sự, thoả lòng bấy lâu
Nắng mưa sương gió dãi dầu
Thấy em vẫn đẹp, trẻ lâu anh mừng
Chia tay nước mắt rưng rưng
Nhưng thôi gác lại, nhớ đừng quên nhau
Hoa kia khoe sắc muôn mầu
Tình xưa nghĩa cũ biết đâu mà chờ
Chim chưa có tổ ngẩn ngơ
Chim nay có tổ, đón chờ tương lai
Thời gian năm tháng rộng dài
Chia tay tạm biệt, chớ hoài quên nhau.
Chiều hè tháng 4/2006
CHUYỆN LÀNG
Dở thay mấy đứa làng này
Đã quen lấn chiếm, lại hay la làng
Dạ người lòng lại sói lang
Tay đao, giáo ngựa, xóm làng cười chê
Cùng đồng bọn, cái nghề bất mãn
Quấy xóm làng, chẳng quản tình dân
Yên vui làng xóm quây quần
Công to việc nhỏ, ta gần lại nhau
Cuộc đời có trước có sau
Đừng nên ăn ở cạn tầu héo cây
Hãy còn mày đó, dân đây
Để xem ăn ở, ai đầy ai vơi
Để xem có đất có trời
Để xem chúng nó, cuộc đời ra sao
Gặp nhau tiếng nói lời chào
Ăn ở như vậy còn nào lương tâm!
Tháng 5/2006
KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
Ngày xuân một chín bẩy mươi
Anh về thăm mẹ, gặp người hôm nay
Dễ thương thay, hẹn ngày em đợi
Chốn thao trường, vời vợi nhớ thương
Anh đi khắp mọi nẻo đường
Tình yêu anh gửi, quê hương vẫn chờ
Ngày vui hạnh phúc trong mơ
Bõ công năm tháng em chờ đợi anh
Yêu em, yêu mãi từ ngày ấy
Hạnh phúc trọn đời anh vẫn yêu.
Tháng 11/1970
LO THÂN
Người ta xây cửa xây nhà
Tôi nay với bà, lo chuyện lương thân
Người ta có chỉ, có ngân
Vợ chồng tôi chỉ có phần ruộng chia
Sớm hôm chăm bón, cầy bừa
Lo ngày vài bữa, sớm trưa tự mình
Bây giờ xã hội văn minh
Trọn nghĩa vẹn tình, hạnh phúc ấm no
Qua sông thì phải luỵ đò
Làm người phải sống sao cho vẹn tình
Cuộc đời có nhục, có vinh
Nay vợ chồng mình no đói có nhau.
Chiều hè 7/5/2006
ĐÓN KHÁCH
Xuân ơi xuân vội đi đâu
Để tôi nghe tiếng ve sầu kêu vang
Hôm nay lễ hội chùa làng
Trong niềm vui ấy, hân hoan tình người
Đẹp thay lễ hội vui tươi
Lòng thành đáp lễ, hẹn người năm sau.
NHỚ MÃI KỶ NIỆM XƯA
Ba mươi năm ấy trôi qua
Mà tôi cứ tưởng vẫn là không xa
Đến đây con chẳng một nhà
Mà tôi cứ tưởng như là anh em
Đời binh nghiệp không cần địa vị
Sống đẹp sao ý chí kiên cường
Để hôm nay mãi có tình thương
Tình đồng đội, khiêm nhường ta học tập.
TIỄN KHÁCH
Hai ngày lễ hội trôi qua
Biết bao kỷ niệm thật là đáng ghi
Hôm nay tôi biết nói gì
Cảm ơn quý khách, hãy vì tương lai
Thời gian năm tháng rộng dài
Hẹn mời quý khách, hẹn ngày năm sau
Tặng lễ hội chùa làng 8/4/2005
KHÔNG NGỜ
Giận thay mấy đứa chúng mày
Cháo vừa ăn đã đá ngay bát thầy
Tuổi còn đâu có thơ ngây
Trên đầu tóc đã ngả đầy gió sương
Quê hương đâu loại phố phường
Thở ra câu nói không nhường nhịn ai
Khôn ngoan đá đáp người ngoài
Người trong làng xóm chớ hoài đá nhau
Hỡi ai hãy nhớ câu này
Nắm tay không chắc cả ngày lẫn đêm
Cuộc đời có dưới có trên
Tham lam nham hiểm phải đền chữ tâm
Phải chăng có lúc khóc thầm
Lương tâm day dứt tự tâm của mình
Hỡi ai hãy bớt tham lam
Làm người lương thiện, xóm làng ngợi khen.
Chiều hè tháng 4/2005
LỜI KHUYÊN
Tám năm thành tích thôn nhà
Làng văn hoá đó thực là đáng yêu
Đồng quê nắng sớm mưa chiều
Càng yêu lao động, càng nhiều tình thương
Gái trai, trên dưới khiêm nhường
Đừng nên như loại phố phường đảo điên
Sống như tâm đức thánh hiền
Đảng tin, dân mến, chùa chiền đèn hương
Những người ngang trái bất lương
Cầm dong kéo ngược con đường dân đi
Người kia học để làm gì
Quan không đến lượt, làm chi hỡi người
Lạ thay cái chuyện nực cười
Ghen ăn tức ở, tưởng người như ta
Tôi khuyên mấy vị thôn nhà
Đừng làm như vậy, thật thà giúp nhau
Cảnh nào chả có nỗi đau
Con người có trước có sau nghĩa tình
Quê hương giàu mạnh văn minh
Cùng nhau xây dựng gia đình ấm no.
Tháng 5/2006
TRÁNH XA SỐ ĐỀ
Tưởng rằng tệ nạn đã qua
Ai ngờ tái diễn quê ta có đề
Những người tư tưởng đam mê
Lòng tham dạ muốn, cái nghề đỏ đen
Ngựa kia đường cũ đã quen
Tay vừa cấy đã tính bèn gặt ngay
Người ta lao động hăng say
Làm ra của cải tự tay của mình
Gia đình hạnh phúc văn minh
Vì tình, vì nghĩa nhắc mình đôi câu
Cảnh buồn, cảnh chả đeo sầu
Chơi đề mất của vui đâu bao giờ
Tôi khuyên còn mỗi giấc mơ
Mơ yêu lao động đón chờ tương lai
Còn như cái thói dông dài
Đốt tiền không tiếc thì ai thương mình
Cái tật đánh bạc đáng khinh
Tiền của gia đình không cánh mà bay
Thôi đi bỏ cuộc chơi này
Tu thân giữ của để xây cuộc đời
Vấp nhiều đau lắm bạn ơi
Từ nay xin tránh cho đời khỏi đau.
Tháng 4/2006
QUÊ TÔI ĐỔI MỚI
Ngõ vườn nay đã khang trang
Xoá đi cái cảnh vườn hoang đường lầy
Qua đường khách cứ ngất ngây
Xe lăn nhẹ bánh, thóc đầy sân phơi
Đêm đêm ánh điện sáng ngời
Chiều tà bóng mát à ơi tiếng bà
Rõ ràng tiếng sáo ngân nga
Đúng rồi trẻ nhỏ quê ta chơi diều
Cảnh sao cảnh đẹp đáng yêu
Tình người san sẻ sớm chiều có nhau
Rừng hoa muôn sắc khoe mầu
Quê hương ta giữ cho nhau chữ tình
Công bằng xã hội văn minh
Gia đình hạnh phúc tự mình làm nên
Cuộc đời có dưới có trên
Trên thì kính trọng, dưới nên nhịn nhường
Hiểu nhau mới có tình thương
Khó khăn hoạn nạn ta thường có nhau
Đừng nên dùng phép nhuộm mầu
Bon chen ích kỷ, còn đâu tình người
Tôi mong hàng xóm vui tươi
Luôn nở nụ cười sớm tối có nhau.
TÂM SỰ CÙNG CON
À ơi tiếng mẹ năm nào
Lời ru của mẹ ngọt ngào mẹ ơi
Thoáng qua mấy chục năm trời
Con đâu quên được những lời mẹ cha
Mẹ ơi lúc ấy quê nhà
Cái thời bao cấp thật là khó khăn
Cơm không đủ chạy ăn từng bữa
Thương mẹ cha vất vả sớm trưa
Ruộng đâu mà để cầy bừa
Đi làm công điểm, ngày vừa một công
Giận thay cái kiếp má hồng
Lao động vất vả mà không được gì
Bây giờ đổi mới tư duy
Chợ đã không cấm, sông thì chẳng ngăn
Qua rồi thời buổi khó khăn
Dồi dào vật chất dân lành ấm no
Đời vui độc lập tự do
Của cải vật chất, làm cho chính mình
Quê hương đất nước thanh bình
Niềm vui hạnh phúc, đâu mình riêng ta
Con ơi nghĩa nước tình nhà
Cả hai giữ trọn mới là đạo con.
TÌM BẠN MÀ CHƠI
Biết người phải biết đến ta
Đừng như ong bướm, thấy hoa tìm mồi
Cuộc đời khó lắm bạn ơi
Giao lưu học hỏi cho đời hiểu nhau
Tình bạn có trước có sau
Bằng tình bằng nghĩa, nào đâu bằng tiền
Tránh xa lối sống đảo điên
Coi tiền hơn cả, làm phiền lòng nhau
Hoa kia muôn sắc muôn màu
Người ta cũng vậy, ai đâu như mình
Ngày nay xã hội văn minh
Trình độ kiến thức của mình nâng lên
Muốn cho tình bạn vững bền
Muốn có tình cảm phải nên thật thà
Tôi khuyên các bạn chúng ta
Đừng nên lợi dụng bạn là hàng cơm.
Tháng 7/2006
ĐAU LÒNG
Sợ thay lũ chuột chúng mày
Phá đêm không đủ, phá ngày nữa sao?
Biết bao chiến sỹ đồng bào
Làm ra hạt thóc có nào dễ đâu
Chuột kia nham hiểm mưu cầu
Tích nhiều thóc gạo, phải đâu đã thừa
Lòng tham dạ muốn ai ưa
Bẫy kia giăng sẵn không chừa một con
Hỡi ai lòng dạ sắt son
Ra công đánh chuột, chắc còn mùa thu
Đời vui không đám mây mù
Người người là bạn, bóng thù lùi xa
Yên vui hạnh phúc muôn nhà
Hết đi lũ chuột để ta yên lòng
Đó là nguyện vọng ước mong
Toàn dân đoàn kết đồng lòng yên vui
Xoá đi năm tháng ngậm ngùi
Tiền không có cánh nó chui đằng nào
Biết bao công sức gian lao
Tưởng rằng xây dựng, nâng cao công trình
Tưởng rằng Lãnh đạo công minh
Ai ngờ kẻ xấu luôn rình hại ta
Muốn cho trong sạch quê nhà
Dùng liều thuốc tẩy, ắt là yên dân.
ĐỜI TÔI
Tiếc thay cha mẹ sinh ra
Có hai chính thực, tôi là phận trai
Biết bao năm tháng rộng dài
Biết bao vất vả hỏi ai vui cùng
Ai ngờ hạnh phúc vui chung
Tôi nay kết bạn với cùng Kim Thoa
Ấm êm hạnh phúc trong nhà
Xây dựng cuộc sống, quê ta đẹp giầu
Phương ngôn xưa đã có câu
Thuận chồng thuận vợ thì đâu quản gì
Bây giờ đổi mới tư duy
Dân giầu nước mạnh, còn gì vui hơn.
Tháng 7/2006
CHÁU TÔI
Con Hoà dâu của mẹ cha
Sinh ra cháu gái tên là Ngọc Anh
Công cha nghĩa mẹ sinh thành
Trông thì xinh gái, nhưng đanh quá chừng
Phật lòng nước mắt rưng rưng
Được lòng bất cứ chả từng tiếc ai
Bà ơi năm tháng rộng dài
Cùng nhau dậy bảo, khỏi ai chê cười
Bà nhìn cháu gái xinh tươi
Luôn mỉm miệng cười, dậy cháu bà ngoan.
Tháng 5/2006
THĂM MÁI TRƯỜNG EM
Về thăm trường chuẩn quốc gia
Bao cô giáo trẻ thật là mến yêu
Ngày qua nắng sớm mưa chiều
Nhìn đàn cháu nhỏ thân yêu của mình
Ngày nay đất nước thanh bình
Quê hương ta đó, nghĩa tình cháu cô
Nghe theo tiếng nói Bác Hồ
Trăm năm lợi ích, các cô trồng người
Cô Hà, cô Liễu vui tươi
Cô Dung, cô Dưỡng, tiếng cười cô Phương
Cô Tâm hiệu trưởng nhà trường
Bao năm gắn bó quê hương của mình
Phải chăng vì nghĩa vì tình
Phải đâu thành tích riêng mình làm nên
Cuộc đời có dưới có trên
Trên thì kính trọng dưới nên nhịn nhường
Quê hương hai tiếng yêu thương
Cùng nhau đoàn kết, đời thường có nhau
Rừng hoa khoe sắc muôn mầu
Trường ta ta giữ cho nhau chữ tình.
VỀ VỚI QUÊ ANH
Anh về Tuyên Bá gieo thơ
Vẫn thương vẫn nhớ vẫn chờ đợi ai
Quê anh đồng rộng thửa dài
Vườn xuân đã điểm một vài sắc hoa
Ban mai nắng ấm chan hoà
Tiếng thơ ngân mãi, chim ca rộn ràng
Hỡi anh máy nước bên đàng
Gặp em thấp thoáng bên hàng dưa xanh
Hãy về Tuyên Bá cùng anh
Hưởng mùi hoa trái, ngọt lành tình thơ.
Tháng tám mùa thu 2007
NHỚ QUÊ HƯƠNG
Hai năm vắng bóng sân nhà
Cần câu vắng cá, con xa mẹ thầy
Con đi cây vẫn còn non
Con về quả đã căng tròn trên cây
Con đi xa những đường cầy
Xa bao thửa ruộng ngát đầy vị hương
Con xa cuộc sống đời thường
Xa bao tình cảm thân thương của mình
Đi tìm cuộc sống quang vinh
Sự nghiệp thành đạt, thắm tình quê hương
Con đi khắp mọi nẻo đường
Làm sao quên được tình thương mẹ già
Công cha nghĩa mẹ sinh ra
Làm tròn bổn phận mới là đạo con
Trăng kia, trăng khuyết lại tròn
Là người phải giữ sắt son lời thề
Niềm vui hạnh phúc làng quê
Hẹn ngày gặp lại, con về đoàn viên.
14/7/2006
MÙA XUÂN ĐOÀN TỤ
Xuân về trước cảnh nhà ta
Ngoài sân hoa nở trong nhà lời ru
Yêu sức sống cần cù lao động
Đẹp cho đời lồng lộng vươn xa
Con ơi tình cảm đậm đà
Bao năm mẹ đợi, cả nhà đều mong
Nay toại nguyện, trong lòng mơ ước
Tình mẹ cha có trước có sau
Qua rồi với những nỗi đau
Gia đình có trước có sau nghĩa tình
Giữ gìn nề nếp gia phong
Là liều thuốc bổ trong lòng mẹ cha.
Tháng 2/ 2006
GIẾNG QUÊ KHÓC THẦM
Ngày xưa giếng nước thôn nhà
Soi gương bóng nước, mượt mà tóc xanh
Biết bao liền chị liền anh
Soi chung giếng nước mà thành lứa đôi
Ngày nay giếng nước quê tôi
Soi đâu thấy bóng lứa đôi trai làng
Bên ngoài hình thức khang trang
Múc lên gánh nước, lòng càng sót xa
Biết bao tạp hoá mọi nhà
Chẩy theo cống rãnh trôi ra nơi này
Hỏi ai dám nói thẳng ngay
Nếu cứ đà này, ô nhiễm càng tăng
Qua đây tôi viết mấy dòng
Mong dân ý thức khơi trong giếng làng.
Mùa hè 22/7/2007
ĐI TRỪ SÂU
Người ta giữ lấy má hồng
Tôi nay ra đồng phun lứa sâu xanh
Biết bao liền chị liền anh
Vai đeo nặng trĩu như hành quân xa
Đồng quê hương lúa mượt mà
Nay sâu phá hoại như là giặc xưa
Hương đồng sớm nắng chiều mưa
Trừ hết sâu bệnh mới vừa lòng dân.
Tháng 7/ 2007
VỀ VỚI ĐỜI THƯỜNG
Trải qua mấy chục năm trời
Vẫn con người ấy thảnh thơi cuộc đời
Gió sương từng trải bạn ơi
Vẫn người lính chiến một thời xông pha
Dẫu rằng cuộc sống bôn ba
Đời thường trở lại, mọi nhà mến yêu
Quê hương nắng sớm mưa chiều
Vững tin theo Đảng càng yêu cuộc đời
Mầu cờ sắc áo bạn ơi
Xây quê hương đẹp như lời hát ru
Bình yên nay sạch bóng thù
Càng yêu đất nước, lời ru ngọt ngào
Tự hào sung sướng biết bao
Lời thề đã trọn vui nào vui hơn.
Tháng 5/ 2007
CHẾT VÌ CỦA LẠ
Đi tìm của lạ chơi thêm
Có được của lạ thì quên của nhà
Đàn ông cho chí đàn bà
Năng đi ăn phở hẳn là chê cơm
Của lạ bầy bán trên đời
Không rõ nguồn gốc không nơi bảo hành
Xong rồi bệnh ết rất nhanh
Thuốc đâu chữa khỏi thôi đành bó tay
Liệt giường lúc tỉnh lúc say
Hôn mê vật vã đêm ngày ai thương
Bệnh này chỉ gặp Diêm Vương
Nhà cao cửa rộng bên đường cho ai
Người thân thở ngắn than dài
Còn mình sống được một vài tháng sau
Tiền nhiều của lắm giầu sang
Xói mòn đạo đức còn oan nỗi gì
Những người trả giá ra đi
Gương kia để lại còn gì xấu hơn
Tháng 8/2007
RUỘNG BA BỜ
"Tý ruộng ba bờ dưới dốc mông"
Anh đi chống Mỹ vắng người trông
Em không dám để ai canh tác
Nhất nhất nơi đây một xứ đồng
"Tý ruộng ba bờ dưới dốc mông"
Vắng anh lắm kẻ ngó dòm trông
Bao người tha thiết xin thầu khoán
Lợi cả đôi đường có được không?
"Tý ruộng ba bờ dưới dốc mông"
Hai ta lặn lội rất dầy công
Để ai cầy cuốc gieo mầm lạ
Đất bị bạc mầu sẽ mất không!
"Tý ruộng ba bờ dưới dốc mông"
Nếu không bản lĩnh khó mà trông
Để anh thu xếp cho canh tác
Gieo hạt giống thuần hết ngó mong.
Tháng 8/2007
LỖI THUỘC VỀ AI?
Sâu ơi mày nở hôm nào
Sao mày không báo cho tao biết cùng
Đang yên hạnh phúc vui chung
Chỉ vì lịch báo sai cùng thời gian
Đang vui thì đứt dây đàn
Đồng xanh lúa tốt nay toàn mầu vôi
Thương người người chả thương tôi
Hỏi ông thực vật đứng ngồi nghĩ sao
Biết bao công sức gian lao
Mồ hôi đổ xuống lẽ nào bất công
Hôm nay thăm cánh lúa đồng
Trách người có học, bằng không là thừa
Trời nắng thì trời lại mưa
Nhắc người Lãnh đạo không thừa một câu
Vụ sau đồng lúa xanh mầu
Ơn người Lãnh đạo dân đâu phụ lòng
Toàn dân Tuyên Bá tôi mong
Phun sâu đúng lịch thoả lòng toàn dân.
Kỳ sâu lúa 5/2006
LÀM GIẦU CHÍNH ĐÁNG
Giầu bằng trí tuệ mà nên
Làm ra của cải vững bền tôn vinh
Giầu bằng công sức của mình
Đời con đời cháu hiển vinh dồi dào
Giầu bằng chức trọng quyền cao
Lấy tiền tập thể tài cao cán gì
Giầu bằng gian lận giỏi chi
Gông cùm tù tội còn gì xấu hơn
Giầu bằng trí tuệ giỏi khôn
Xứng danh con cháu tiếng đồn gần xa
Giầu sang ích nước lợi nhà
Mọi người khâm phục tài ba làm giầu.
Tháng 2/2008
NGẪM CHĂNG ĐƯỜNG ĐỜI
Xuân nay vừa tuổi sáu mươi
Trải qua năm tháng cái thời trẻ trung
Suy đi ngẫm lại cho cùng
Đó là tạo hoá xoay vần mà thôi
Có gì lo lắng cho đời
Sáu mươi năm ấy vẫn cười sắt son
Trẻ thì đi giữ nước non
Tuổi già vui với cháu con xóm làng
Luôn rèn trí tuệ hành trang
Dậy bảo con cháu đàng hoàng bền lâu
Xuân về tâm sự đôi câu
Thơ xuân chan chứa bạc đầu vẫn xuân.
Xuân Mậu Tý (2008)
ĐÓN CÁC ANH VỀ
Kính tặng các gia đình đón liệt sỹ
về nghĩa trang quê nhà (Quảng Phú)
Tôi cùng ngàn vạn chiến binh
Được về sống với gia đình quê hương
Chan hoà tình nghĩa yêu thương
Bạn bè đồng đội xóm giềng yên vui
Biết bao đồng đội chúng tôi
Chiến trường nằm lại tuổi đời thanh xuân
Các anh vì nước vì dân
Hy sinh không chút ngại ngần đắn đo
Linh hồn lâm cảnh bơ vơ
Nấm mồ liệt sỹ bây giờ ở đâu
Xương tan vùi chốn rừng sâu
Hay miền duyên hải chìm sâu đáy bùn
Các anh ơi dẹp nỗi buồn
Nhân dân đồng đội vẫn luôn mong chờ
Ngày vui đón các anh về
Nghĩa trang to đẹp, tình quê nồng nàn
Hương trầm ngày tháng toả lan
Tên anh rực rỡ chữ vàng ngàn thu.
Ngày 30/4/2008
NHỚ NGÀY BÁC ĐI XA
Xuân Trường(Trịnh Đức Trường)
kỷ niệm 39 năm ngày làm bảo vệ
lăng Bác tại quảng trường Ba Đình
Hà Nội.
Linh thiêng linh cữu Bác Hồ
Bác là sự thật đừng ngờ chiêm bao
Bác như muôn triệu vì sao
Thanh cao liêm khiết, ngôi sao Bác Hồ
Ơn có Bác, nổi cơ đồ
Bắc Nam sum họp, ngọn cờ tung bay
Ba Đình lịch sử hôm nay
Lăng Bác giản dị tháng ngày viếng thăm
Pha lê trong suốt Bác nằm
Áo quần giản dị trạnh lòng lệ rơi
Mùa thu sáu chín Bác ơi
Cả nước cờ rủ mưa rơi lệ nhoà
Trẻ già oà khóc thương cha
Trời kia đã nổi phong ba đón người
Nỗi đau buồn tắt tiếng cười
Việt Nam độc lập ơn người ngàn thu.
Ngày 30/4/2008
KHÔNG GIỮ LỜI THỀ
Tưởng rằng gắn bó cùng nhau
Hạnh phúc mong đợi trước sau trọn đời
Nào ngờ anh sớm lìa tôi
Ra đi vĩnh viễn không lời thở than
Nỗi đau nước mắt tuôn tràn
Thương răng, em lợi vô vàn cô đơn
Còn đâu để giận để hờn
Một mình phải gánh giang sơn một mình.
Tháng 5/2008
ĐÓN XUÂN
NGẪM CHẶNG ĐƯỜNG ĐỜI
Xuân nay vào tuổi "sáu mươi"
Đã qua năm tháng cái thời trẻ trung
Suy đi ngẫm lại cho cùng
Âu là con tạo xoay vần mà thôi
Việc chi lo lắng với đời
Sáu mươi năm ấy một thời sắt son
Trẻ thì lội suối trèo non
Tuổi già vui với cháu con xóm làng
Chặng đường bao nỗi gian nan
Dậy bảo con cháu đàng hoàng bền lâu
Xuân về tự ngẫm đôi câu
Thơ xuân chan chứa bạc đầu càng xuân.
Xuân Mậu Tý (2008)
TÂM SỰ VỚI "BÀ"
Về già nhiều chuyện buồn vui
Cùng nhau tâm sự là tôi với bà
Chuyện con cháu, chuyện cửa nhà
Ta nên thống nhất mới là ấm êm
Tuổi đời ngày một cao lên
Còn đâu chân cứng đá mềm như xưa
Hạnh phúc ai bán mà mua
Ai cho mà lấy, ai thừa mà xin
Nết xưa bà vẫn giữ gìn
Các con tiếp bước niềm tin bắc cầu
Hai ta ước một chuyến tầu
Khi về cực lạc cùng nhau tốc hành
Buồn vui sớm tối tâm tình
Cơm ngon canh ngọt có mình có ta
Về già con cái nuôi ta
Làm sao chu đáo bằng bà nuôi tôi.
Mậu tý (2008)
ĐI THĂM ĐỒNG
Thăm đồng vào lúc sáng tinh sương
Hoà với không gian, vắng lặng đường
Lóng lánh sương buông ngời mát lúa
Dặt dìu nhện thả rợp đường tơ
Gió đưa man mác lòng thanh thản
Xe đạp lăn đều dạ ngẩn ngơ
Mỗi buổi thăm đồng vui náo nức
Vụ này lúa đẹp thật nên thơ.
TƯỞNG MÌNH VẪN XUÂN
Hôm nay các cháu vắng nhà
Vui sao lại được nghe bà gọi anh
Tuổi già sao đến rất nhanh
Ước gì mình vẫn ngọt lành như xưa
Để rồi anh đón em đưa
Để rồi sáng nắng chiều mưa giận hờn
Để rồi vẫn những nụ hôn
Con tim rạo rực tâm hồn đắm say
Kể từ ngày ấy đến nay
Mây trôi nước chảy tháng ngày thoi đưa
Dáng em giờ đã khác xưa
Tuổi xuân nhan sắc kế thừa sang con
Yêu bà như thuở còn son
Thương bà như độ trăng tròn ngày xưa
Mặc trời còn lắm nắng mưa
Tình xưa giữ trọn để vừa lòng nhau.
VÀO LĂNG VIẾNG BÁC
Ba lần con đến thăm cha
Cả ba lần ấy mắt nhoà lệ rơi
Bác hy sinh cả cuộc đời
Để cho đất nước rợp trời cờ bay
Mùa thu tháng tám năm nay
Lòng con nhớ lại những ngày tháng xưa
Dẫu rằng rãi nắng dầm mưa
Con luôn cạnh Bác sớm trưa một thời
Mùa thu "sáu chín" Bác ơi
Nghe tin Bác mất rụng rời lòng con
Vườn cây ao cá lối mòn
Dáng ai thấp thoáng như còn bóng cha
Giang sơn nay đã một nhà
Bác nằm yên nghỉ tuổi già ngàn thu.
Tháng 8 năm 2008
CÔNG CHA NGHĨA MẸ
Công cha nghĩa mẹ sinh thành
Từ trong trứng nước mẹ dành cho con
Nâng niu tấm bé gầy mòn
Miếng cơm manh áo nhường con no lành
Nuôi con khôn lớn trưởng thành
Mẹ trồng cây đức để dành phần con
Giờ đây cha mẹ chẳng còn
Năm canh thao thức lòng con nhớ hoài
Thân gầy mẹ gánh oằn vai
Nón mê áo rách làm ngoài đồng sâu
Tháng năm mưa nắng dãi dầu
Da đen xám xịt mái đầu bạc phơ
Tuổi cao chân chậm mắt mờ
Thương con tựa cửa ngóng chờ tin con
Nhà nghèo lòng mẹ héo hon
Củ khoai củ sắn phần con tối ngày
Ăn ở như bát nước đầy
Ngọt bùi chia sẻ đắng cay cầm lòng
Thương người nghèo khó long đong
Giúp người ốm yếu thấy lòng thảnh thơi
Nhớ về cha mẹ của tôi
Dạy con bảo cháu những lời thẳng ngay
Lòng tôi thao thức đêm ngày
Ghi sâu công đức cao dầy mẹ tôi
Nhân sinh mầm lại xanh trồi
Cây xanh quả ngọt mẹ tôi đã trồng
Tre già măng mọc sớm mai
Lòng con nhớ mẹ đêm dài tháng năm.
TỰ SỰ
Tưởng rằng mình được thảnh thơi
Tuổi già ngồi ngẫm đường đời đã qua
Bốn mươi xuân ấy cùng bà
Vượt lên tất cả để mà nuôi con
Gái trai nay đã vuông tròn
Trai thì công chức, gái còn đi xa
Con Phương mẫu giáo quê nhà
Con Dũng thương nghiệp nay xa mai gần
Tôi, bà lòng dạ phân vân
Việc mình, mình liệu, mọi phần con lo
Giầu nghèo duyên phận trời cho
Bà ơi đừng nghĩ vòng vo bận lòng.
Tháng tám mùa thu 2008
NHỚ MỐI TÌNH ĐẦU
Tình ta khó giải thành lời
Từ khi xa bóng hai nơi đến giờ
Cuộc tình ngày ấy như mơ
Mà sâu nặng thế, bốn mươi năm rồi
Em cười đổ lỗi cho tôi
Giá như ngày ấy em mời đừng sang
Dòng thư anh viết dở dang
Tình em kín hở đợi làn gió đông
Đêm thu em ngủ trong phòng
Nhà em cửa đóng then trong không cài
Thế rồi chả biết tại ai
Chỉ biết ngày ấy cả hai ngại ngùng
Cái thời thơ mộng trẻ trung
Em như ngọn lửa thổi bùng tim anh
Bốn mươi năm ấy xa rồi
Vẫn bao kỷ niệm một thời nắng mưa
Anh ngồi nhớ lại chuyện xưa
Chuỗi ngày đằng đẵng mà chưa trọn tình
Hôm nay giữa trốn quê mình
Vô duyên anh kể chuyện tình ngày xưa.
NHỚ MẸ
Con về thăm ngoại chiều nay
Hương thơm ngan ngát làm say say lòng
Còn đâu mẹ nữa mà mong
Tháng năm vất vả theo dòng ngược xuôi
Miếng cơm mẹ mớm cho tôi
Ngọt ngào hơi ấm trong đời mẹ cho
Nhà nghèo tần tảo mẹ lo
Nuôi đàn con nhỏ sao cho nên người
Tuổi xuân bên mẹ, mẹ ơi
Trưởng thành xa mẹ về nơi quê chồng
Thế là sáo đã sang sông
Nhớ về tổ ấm mêng mông quê nhà
Tháng năm mẹ đã đi xa
Con nay cũng đã lên bà mẹ ơi
Cháu con nay lớn khôn rồi
Quên sao công mẹ suốt đời gian truân
Đường xa nhớ mẹ nên gần
Con về thăm ngoại quây quần toàn gia
Cuộc đời mẹ đã đi xa
Nếu như còn mẹ ngọt ngào ngày xưa
Mặc trời nắng, mặc trời mưa
Như còn bóng mẹ sớm trưa sum vầy
Ăn ở như bát nước đầy
Mẹ là sự sống tháng ngày đời con.
VIẾNG NGHĨA TRANG QUÊ
Đoàn về thăm viếng các anh
Hoa thơm và cỏ mọc xanh trên mồ
Lệ rơi lau mãi chưa khô
Thắp nhang tưởng nhớ hương hồn các anh
Chiến trường xưa lập công danh
Các anh yên nghỉ, chiến tranh đã ngừng
Bên anh đồng đội đã từng
Chia nhau điếu thuốc, rau rừng thay cơm
Hành quân sẻ dọc Trường Sơn
Ba lô nặng trĩu đâu sờn trí trai
Đạn bom trút xuống đường dài
Biết bao trận đánh dạt dào chiến công
Thanh bình một dải non sông
Biết bao đồng đội lập công chưa về
Lòng thành trước nghĩa trang quê
Các anh yên nghỉ, trọn bề nước non.
KHI CON VỀ MẸ NÓI
Con đi tóc mẹ còn xanh
Con về tóc mẹ nay thành pha sương
Con đi bao những chặng đường
Thì nay tóc mẹ pha sương càng nhiều
Thương con quý cháu mẹ yêu
Tình Nam nghĩa Bắc bao điều mẹ lo
Qua sông thì phải luỵ đò
Mong con thành đạt để cho nên người
Dẫu khó nhọc vẫn vui tươi
Nhiều đêm dở khóc dở cười con ơi
Tương lai nghĩa nặng tình đời
Mong con thấu hiểu đầy vơi nỗi lòng
Tháng năm mẹ vẫn chờ mong
Hẹn ngày thành đạt trong lòng mẹ vui.
Tháng 9/2008
QUÁ MUỘN
Cuối thu trời sắp sang đông
Thương em cô gái xóm tôi chưa chồng
Cái thời buổi chợ đang đông
Kẻ mua người bán em không gật đầu
Mải tìm kim đáy biển sâu
Kim không tìm thấy hỏi đâu thấy tình
Đến nay em vẫn một mình
Trách em đừng trách mối tình ngày xưa
Thưong em đi sớm về trưa
Còn đâu hình ảnh anh đưa đón mình
Phải chăng số phận duyên tình
Hết duyên em đứng một mình hết duyên
Tháng 9/2008
ĐỪNG VỘI CHÊ ANH
Sương đêm bao giọt long lanh
Làm thơ ướt át, bảo anh đa tình
Thơ khô như ngói mái đình
Em chê thơ ấy, bảo mình hết duyên
Yêu sông nên ván đóng thuyền
Yêu em anh nhớ cái duyên ban đầu
Qua đò nhớ bến sông sâu
Thuyền anh thay ván bắc cầu em sang
Dẫu cho giông tố phũ phàng
Hai ta chắc lái đò ngang tới bờ
Tháng 9/2008
NHỚ MẸ TÔI XƯA
Nhớ về người mẹ tôi xưa
Thân gầy mảnh dẻ, nắng mưa tảo tần
Chợ xa rồi đến chợ gần
Vai cong đòn gánh, đôi chân mỏi rời
Thân cò lặn lội muôn nơi
Chắt chiu hạt gạo, một thời nuôi con
Trưa hè ngóng mẹ sườn non
Tồng tềnh quang thúng, chắc con có quà
Kĩu cà kĩu kịt đồng xa
Lúa vàng mẹ gánh cho nhà phú nông
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Còng lưng làm mướn, gạo không đong đầy
Giặc Nhật rồi đến giặc Tây
Cửa nhà giặc đốt, đoạ đầy nắng mưa
Nhờ ơn có Đảng, Bác Hồ
Hoà bình đất nước, cây khô xanh trồi
Dân ta nay đã đổi đời
Người cầy có ruộng, hết thời lầm than
Thay da đổi thịt từng giờ
Nay không còn mẹ đón chờ ngày vui
Mùa đông năm ấy mẹ ơi
Mẹ đi vĩnh viễn cách rời trần gian
Đau lòng con cháu khóc than
Mẹ là người mẹ muôn vàn tình thương
Mẹ đi mấy chục năm trường
Cháu con nay đã muôn phương trưởng thành
Quê hương đất nước đổi nhanh
Không còn cái cảnh áo manh vá đùm
Nhớ hình ảnh mẹ thân thương
Mà hai dòng lệ đêm trường cứ rơi.
Tháng 10/2008
MỪNG XUÂN CHÚC THỌ
Cây cao bóng cả thôn nhà
Ơn nhờ có Đảng, chính là hôm nay
Trao bằng mừng thọ trong tay
Mà lòng xúc động nhớ ngày tháng xưa
Thân gầy rãi nắng dầm mưa
Lo từng hạt gạo sớm trưa một thời
Nhờ Nghị quyết khoán mười của Đảng
Đời đổi đời, cuộc sống khang trang
Vui trong nghĩa xóm tình làng
Mừng xuân chúc thọ lại càng thêm xuân
Thời gian nhích lại thêm gần
Mừng xuân Kỷ Sửu quây quần toàn gia
Kính trên nhường dưới thuận hoà
Sống vui, sống khoẻ, đậm đà tình quê.
Xuân Kỷ Sửu (2009)
MỪNG TẶNG HAI CON
Hôm nay ngày đẹp tháng lành
Hai bốn tháng chạp mẹ dành đón con
Tình sâu nghĩa nặng sắt son
Mừng con dâu trưởng nay con về nhà
Quê hương nội ngoại chan hoà
Hai con tặng mẹ món quà gì đây
Tiếng cười xa vắng lâu nay
Một ngày vui dễ bao ngày nào hơn
Con về mái ấm tình thương
Công cha nghĩa mẹ đêm trường tháng năm
Mẹ như bao ánh trăng rằm
Rẽ mây mở lối cho đời con vinh
Sống sao có nghĩa có tình
Công dung ngôn hạnh gia đình mến yêu.
Xuân Kỷ Sửu (2009)
VỢ HIỀN THUỶ CHUNG
Em là người đẹp của anh
Đảm đang nhân hậu chân thành đoan trang
Anh quý như ngọc như vàng
Đi từ nghèo đói, làm sang gia đình
Nuôi con khó nhọc tay không
Đảm đang nội trợ, ruộng đồng thay anh
Ngoại giao khôn khéo tinh nhanh
Dịu dàng duyên dáng ngọt lành yêu thương
Yêu chồng chẳng quản nắng sương
Người thân quý trọng tấm gương gia đình
Dưới trên có nghĩa có tình
Yêu thương con cháu gia đình thuỷ chung.
Kỷ Sửu (2009)
NHỮNG ĐIỀU ĐÁNG SỢ
Sợ nhất mâu thuẫn trong nhà
Giận đời tệ nạn con đường bê tha
Sợ nhì con chẳng hơn cha
Hiếu trung không trọn, ba hoa hại người
Thứ ba sợ kẻ chây lười
Lừa thầy phản bạn, hoá người đảo điên
Thứ tư sợ kẻ lắm tiền
Trắng đen lẫn lộn, coi thường kỷ cương
Thứ năm sợ kẻ thông đồng
Mưu gian, nịnh hót, thổi phồng cấp trên
Thứ sáu sợ lũ cường quyền
Khinh bần, trọng phú, hám tiền hại dân
Bẩy sợ hàng xóm lấn sân
Bỏ quên đạo lý, kiếm phần nhỏ con
Tám sợ bệnh sỹ sói mòn
Tiểu nhân, bảo thủ, tính còn thù dai
Chín sợ đau ốm kéo dài
Đói nghèo dai dẳng, nhờ ai, ai nhờ
Mười sợ cái bọn côn đồ
Hung hăng cuồng phá, bao giờ bình yên
Mong sao phép nước kỷ cương
Thẳng tay trừng trị cái phường gian tham.
Năm 2008
LÀM NHỮNG ĐIỀU HAY
Gieo thành thật được niềm tin
Gieo thêm lòng tốt, cái nhìn thiện nhân
Gieo điều khiêm tốn ân cần
Sẽ thu cao thượng, muôn phần thanh tao
Gieo kiên nhẫn, chiến thắng cao
Gieo điều cân nhắc được bao thuận hoà
Gieo lòng cởi mở hào hoa
Nếu gieo tha thứ bạn ta giải hoà
Gieo lòng cởi mở gần xa
Sẽ thu thân mật mọi nhà ấm êm
Còn gieo chịu đựng trí bền
Sẽ thu sự nghiệp trên nền phồn vinh
Giữ cho trong sáng chí tình
Trên đời bạn sẽ đinh ninh đẹp giầu.
Kỷ Sửu (2009)
KHÔNG THỂ VẮNG EM
Vắng em chẳng ngọt cơm canh
Vắng em giấc ngủ làm anh chập chờn
Vắng em giường trống chếnh hơn
Vắng em vắng cả giận hờn vu vơ
Vắng em phòng lặng như tờ
Vắng em ai đọc vần thơ trữ tình
Vắng em giọng nói thư sinh
Vắng em thiếu chuyện tâm tình ngày xưa
Vắng em đi sớm về trưa
Vắng em anh nhớ dáng xưa tiếng cười
Vắng em anh nhớ đầy vơi
Làm sao xa cách tình đời hai ta.
Kỷ Sửu (2009)
TẶNG HUẾ THÂN YÊU
Tôi đi qua Huế một lần
Vội vàng chỉ được dừng chân chút giờ
Đây rồi Huế đẹp mộng mơ
Dòng sông gắn bó, con đò tình duyên
Sông trăng lơ lửng con thuyền
Trong tôi để lại nỗi niềm tơ vương
Ai hò trên bến Hiền Lương
Áo ai tím cả cánh buồm xa khơi
Muốn vào thăm Huế yêu ơi
Nhà nông bận việc xa xôi dặm đường
Ai vào cho gửi lời thương
Tôi yêu Huế mãi vấn vương giọng hò.
Qua Huế ngày 5/11/2006
CHỮ TÂM TRÊN ĐỜI
Chữ tâm đứng giữa cuộc đời
Biết bao nhiêu chuyện rối bời xung quanh
Rộng như đất, cao trời xanh
Nhỏ như nét bút viết thành chữ "Tâm"
Cao như vũ trụ xa xăm
Gần như quả dọi đang cầm trên tay
Chỉ cần lệch một lằn dây
Nhà cao cũng đổ xin đừng chủ quan
Trải bao muối mặn gừng cay
Chữ Tâm sáng tỏ, lửa bừng trong tim
Bởi yêu nên phải giữ gìn
Dẫu rằng nghèo đói, niềm tin trên đời
Xa gần nhắc nhở bạn ơi
Chữ Tâm là chữ muôn đời dậy ta
Có tâm từ trẻ đến già
Sống vui hạnh phúc chan hoà tình thương.
YÊU QUÊ HƯƠNG ĐẤT QUẢNG
Ai yêu hoa thắm trên ngàn
Tôi yêu đất Quảng muôn vàn yêu thương
Cho dù đi khắp muôn phương
Vẫn yêu say đắm quê hương lạ thường
Tình quê dệt mối tơ vương
Suốt đời để nhớ để thương trong lòng
Yêu bao thảm lúa mênh mông
Mến người thiếu nữ má hồng làng quê
Người thân năm tháng đi về
Bâng khuâng nỗi nhớ bộn bề niềm vui
Quê hương đất Quảng ta ơi
Hương đồng gió nội đầy vơi tình người
Bao câu lạc bộ vui tươi
Sân chơi bổ ích mọi người khoẻ ra
Thuỷ chung nghĩa nước tình nhà
Cùng nhau xây dựng quê ta đẹp giầu.
Tháng 5/2009
MÁI TRƯỜNG TÔI YÊU
Tôi yêu tôi quý mái trường
Cái thời thơ ấu thân thương nơi này
Ơn nhờ có Đảng ngày nay
Quê hương đổi mới từng ngày khang trang
Ngày xưa bên luỹ tre làng
Ầu ơ tiếng mẹ xốn sang trưa hè
Bây giờ vắng bóng hàng tre
Tôi thành cô giáo trưa hè đưa nôi
Nuôi con dạy cháu từng lời
Tương lai hứa hẹn cho đời vươn xa
Nặng sâu nghĩa nước tình nhà
Yêu con quý cháu như là người thân
Phải chăng tạo hoá xoay vần
Là người phải giữ đức nhân trên đời
Mái trường Tuyên Bá yêu ơi
Cô như người mẹ suốt đời vì con.
Tháng 5/2009
Tặng con gái trường
mầm non Tuyên bá
NGƯỜI LÁI ĐÒ
CHO BAO THẾ HỆ
Tặng Nhà giáo Việt Nam
Bao năm sóng gió lái đò ngang
Chở khách sang sông rất vững vàng
Dạy chữ cho đời nơi vạn dặm
Trọng thầy mến bạn đẹp muôn trang
Bảng đen phấn trắng nêu gương sáng
Tô đẹp non sông thắm chữ vàng
Nhất tự vi sư ân nghĩa nặng
Ơn người chèo lái vượt đò ngang.
PHẨM CHẤT TỐT ĐẸP
Là người phải biết tu thân
Lấy trung hiếu đức nghĩa nhân làm đầu
Không khinh kẻ khó người giầu
Chẳng tham danh vọng, chẳng cầu lợi riêng
Bé thì chăm chỉ bút nghiên
Lớn lên phấn đấu hồng chuyên cho đời
Không lãng phí, chớ ăn chơi
Thuần phong mỹ tục trên đời phải nghiêm
Giữ cho trong ấm ngoài êm
Đối nhân xử thế kính trên dưới nhường
Trong gia tộc có luân thường
Ngoài xã hội có kỷ cương là đầu
Xóm làng bầu bí thương nhau
Một con ngựa ốm cả tầu nhịn ăn
Giúp nhau trong lúc khó khăn
Quý hơn khi đủ người thân cho vàng
Vợ chồng là nghĩa tao khang
Buồn vui có thiếp có chàng bên nhau
Muốn đời trọn vẹn trước sau
Tu thân tích đức dài lâu mới thành
Gốc bền thì lá thêm xanh
Cây cao bóng cả thì cành vươn xa
Tu chùa tu chợ tu nhà
Có nhân có đức trước là tu thân.
CHƯA PHẢI CỔ XƯA
Nhìn gương tôi lại ngắm mình
Nửa thì hiện tại, nửa mình cổ xưa
Mầu da xám bởi nắng mưa
Nếp nhăn là sóng cay chua cuộc đời
Trẻ thì lặn lội muôn nơi
Mặc ai giả dối, riêng tôi thực lòng
Ghét đời thẳng bẻ thành cong
Quạ công lẫn lộn để lòng thêm đau
Cổ xưa là chuyện đã lâu
Ngày nay chưa hẳn hết mầu cổ xưa
Trời thì khi nắng khi mưa
Bây giờ còn lắm lọc lừa lẫn nhau
Vàng kia chẳng lẫn với thau
May tôi còn giữ nguyên mầu cổ xưa.
Tháng 8/2009
TRÁNH XA "BIA ÔM"
Nhìn vào trong quán bia ôm
Biết bao cô gái tâm hồn hào hoa
Trông kìa điệu bộ thướt tha
Môi son má phấn nước hoa đầy mình
Nhạc kêu chát chúa xập xình
Bia tràn miệng cốc môi xinh ngọt ngào
Uống đi anh, uống đi nào
Em ru anh hát em chào mời anh
Bao em ôm ấp vây quanh
Đong đưa cười nói gần anh đây rồi
Tiền vào trao kín làn môi
Mua vui cho khách là nơi trốn này
Đau lòng em có đâu hay
Quán bia này đã đổi thay em rồi
Làng quê vắng bóng em tôi
Bao cô thiếu nữ xinh tươi thuở nào
Nhìn em váy ngắn guốc cao
Bia ôm quán ấy đổi trao cuộc đời
Đồng tiền nhơ nhuốc em ơi
Tránh xa nơi ấy thảnh thơi tâm hồn.
Tháng 8/2009
MỪNG THỌ MẸ
BÁT THẬP NIÊN
Canh Dần xuân đến mẹ ơi
Mẹ trồng cây đức trên nơi đất lành
Gốc bền lá mãi tươi xanh
Cây cao bóng cả thì cành vươn xa
Cháu con nội ngoại chung hoà
Chúc mẹ thượng thọ, mừng bà tám mươi
Nhờ tổ ấm ơn trời mạnh khoẻ
Xuân đã về chúc mẹ bình an
Niềm vui sao xuyến rộn ràng
Cháu con chúc mẹ an khang thọ trường.
Các con trai gái dâu rể
cháu chắt nội ngoại
đồng kính chúc.
MỪNG SINH NHẬT CHÁU
Ông nội mừng sinh nhật
cháu Trịnh Thị Ngọc Anh
Mẹ đi lao động phương xa
Năm nay sinh nhật ở nhà bố lo
Phúc nhà lộc tổ trời cho
Chữ tâm chữ đức là do chính mình
Công cha nghĩa mẹ thành sinh
Dù trai hay gái do mình sinh ra
Vâng lời cha mẹ ông bà mến yêu
Thời gian nắng sớm mưa chiều
Mái trường tiểu học bao điều ước mơ
Tháng năm ngày đợi tháng chờ
Ngày vui sinh nhật hẹn chờ năm sau.
Năm 2009
CHÚC MỪNG ĐẠI HỘI
Nhân kỷ niệm 15
năm ngày thành lập
Hội Người cao tuổi
Việt Nam
1995 - 2010.
Kính chào các cụ thôn nhà
Mười năm năm ấy chưa xa với đời
Ngày xưa cực khổ muôn nơi
Cuộc đời lam lũ đầy vơi tháng ngày
Ơn nhờ có Đảng ngày nay
Cho ta cơm áo tháng ngày vinh hoa
Cháu con kính trọng ông bà
Già nên mẫu mực để mà làm gương
Quốc pháp thì có kỷ cương
Gia đình phải giữ luân thường đạo gia
Những người cao tuổi chúng ta
Như tằm rút ruột để mà nhả tơ
Mười năm năm ấy không ngờ
Quê hương đất nước từng giờ đổi thay
Chúc các cụ tháng ngày trường thọ
Xoá đói nghèo nay được tự do
Bây giờ áo ấm cơm no
Dân giầu nước mạnh Đảng cho nghĩa tình
Cuộc sống mới văn minh hội nhập
Mừng quê hương tấp nập dựng xây
Tình dân nghĩa Đảng cao dầy
Cùng nhau đoàn kết dựng xây nước nhà.
HỒ CHÍ MINH-NGƯỜI CHA MẪU MỰC
Bác ơi bốn biển năm châu
Trở về Tổ quốc áo nâu trên đồng
Cùng dân tát nước gàu sòng
Trồng cây phát động khơi dòng hồn thơ
Thăm bộ đội chẳng báo chờ
Bỗng Người xuất hiện bất ngờ đi lên
Kiểm tra sinh hoạt nếp nền
Nắm cơm đến bữa nghỉ trên ven đồi
Ăn uống đơn giản thế thôi
Cha già lãnh tụ đất người Nghệ An
Bao năm vượt núi băng ngàn
Dừng chân khi tắm gậy làm dây phơi
Chặng đường dép lốp muôn nơi
Sữa đem tặng trẻ lụa ơi kính già
Lo mùa chiến dịch mưa sa
Dân công rét mướt gió oà không chăn
Khi ra trận Bác dặn rằng
Chắc thì mới đánh trao phần tướng quân
Giao thừa mừng đón tân xuân
Vần thơ Bác chúc muôn phần sáng tươi
Huân chương cao quý tặng Người
Chờ ngày thống nhất vui tươi nước nhà
Nhìn xa biết địch biết ta
Toàn dân đoàn kết vượt qua hiểm nghèo
Lòng dân ý Đảng noi theo
Non sông một dải cờ treo rực hồng.
XUÂN VỀ NHỚ BÁC
Ngày nay đất nước thanh bình
Câu thơ Bác viết nguyên sinh chẳng mờ
Trăng lồng cửa sổ xem thơ
Con nghe thơ Bác tưởng mơ thấy Người
Ngắm trăng thấy Bác mỉm cười
Vầng trăng lồng lộng trán Người cao cao
Mắt người sáng tựa vì sao
Giọng Người ấm áp biết bao ân tình
Bác đi xa vắng bóng hình
Vẳng nghe tiếng Bác bên mình đọc thơ
Đồng hồ tích tắc chuyển giờ
Giao thừa đã tới nghe thơ của Người
Pháo hoa nở rực muôn nơi
Nghe thơ của Bác như lời mẹ ru
Thơ Bác đọng mãi ngàn thu
Mỗi mùa xuân đến lại như thấy Người.
PHẨM CHẤT TỐT ĐẸP
Là người phải biết tu thân
Lấy trung hiếu đức nghĩa nhân làm đầu
Không khinh kẻ khó người giầu
Chẳng tham danh vọng chẳng cầu lợi riêng
Bé thì chăm chỉ bút nghiên
Lớn lên phấn đấu hồng chuyên cho đời
Không lãng phí chớ ăn chơi
Thuần phong mỹ tục trên đời phải nghiêm
Giữ cho trong ấm ngoài êm
Đối nhân xử thế kính trên dưới nhường
Trong gia tộc có luân thường
Ngoài xã hội có kỷ cương là đầu
Xóm làng bầu bí thương nhau
Một con ngựa ốm cả tầu nhịn ăn
Giúp nhau trong lúc khó khăn
Quý hơn khi đủ người thân cho vàng
Vợ chồng là nghĩa tao khang
Buồn vui có thiếp có chàng bên nhau
Muốn đời trọn vẹn trước sau
Tu thân tích đức dài lâu mới thành
Gốc bền lá mãi tươi xanh
Cây cao bóng cả chắc cành vươn xa
Tu chùa tu chợ tu nhà
Có nhân có đức trước là tu thân.
QUÊ HƯƠNG ĐỔI MỚI
Ai về thành phố Bắc Ninh
Mà xem cơ chế chuyển mình đổi thay
Ngày xưa trên mảnh đất này
Hoang sơ tàn khốc những ngày chiến tranh
Ngày nay trên đất kinh thành
Nhờ cơ chế mới đổi nhanh quá nhiều
Bao làng quan họ mến yêu
Liền anh liền chị sớm chiều ngân nga
Ai về Kinh Bắc quê ta
Đôi bờ sông Đuống phù sa mượt mà
Nương dâu bãi mía ruộng cà
Lương Tài Gia Thuận tưởng là bức tranh
Qua miền Quế Võ quê anh
Thấy khu công nghiệp dạng danh tỉnh nhà
Hương đồng gió nội sương sa
Tình dân nghĩa Đảng chung hoà dựng xây.
THANH THẢN VỚI ĐỜI THƯỜNG
Không là tướng chẳng là quân
Đời thường trở lại là dân của làng
Tham gia lao động vinh quang
Gia đình hạnh phúc lòng càng vui tươi
So lên cũng chẳng bằng người
Ngược lại còn có những người kém ta
Thôi thì chẳng nghĩ đâu xa
Được như hiện tại gọi là bình dân
Chi tiêu kế hoạch kiệm cần
Đời sống vật chất dần dần nâng cao
Yêu thơ xây dựng phong trào
Sống vui sống khoẻ dạt dào tình quê.
NHỚ BÁC
Bác đi mấy chục năm rồi
Chúng con xúc động bồi hồi nhớ thương
Bác là cha một tấm gương
Để cho dân tộc theo đường Bác đi
Thơ xuân chúc tết Bác đề
Nặng tình yêu nước thương quê nhớ làng
Non sông nay được huy hoàng
Nhờ công ơn Bác đưa sang bến bờ
Cơm no áo ấm ước mơ
Dân giầu nước mạnh đón chờ tương lai
Bác đi bao tháng năm dài
Cho con cháu được ngày mai bằng người.
60 NĂM ĐẢNG TRAO HUY HIỆU
Kính tặng cụ Phạm Ngọc Thanh
Đường cách mạng gian nan nhiều lắm
Góp sức mình với tấm lòng son
Tám tư xuân với nước non
Sáu mươi tuổi Đảng vẹn tròn đến nay
Đi theo Đảng dựng xây cuộc sống
Nước non nhà lồng lộng trời cao
Nhà nhà điện sáng hơn sao
Đường bê tông hoá dạt dào tình quê
Thương trường mới bộn bề nhiều quá
Quê hương ta nay đã trưởng thành
Mái bằng thay túp lều tranh
Xe hơi đi lại thêm nhanh bước đường
Cuộc sống mới quê hương vẫy gọi
Bát cơm thơm nhớ đói nghèo xưa
Nổi chìm năm nắng mười mưa
Vợ con cực khổ sớm trưa nhọc nhằn
Dân trăm họ muôn năm ơn Đảng
Rất tự hào dáng đứng Việt Nam
Hứa với Đảng trung kiên phấn đấu
Là cháu con yêu dấu Bác Hồ
Đường đời bao những ước mơ
Trong tim chỉ một ngọn cờ Đảng trao
Đảng tiên phong Đảng noi gương trước
Xoá đói nghèo giành được tự do
Bây giờ hạnh phúc ấm no
Dân giầu nước mạnh Đảng cho nghĩa tình
Cơ chế mới văn minh hội nhập
Mừng quê hương tấp nập dựng xây
Cùng nhau trên đất nước này
Tình dân nghĩa Đảng cao dầy muôn năm.
Tháng 1/2010
NHỚ LẠI MỘT THỜI
Một thời Đảng gọi tôi đi
Cái thời đánh Mỹ cứu nguy giống nòi
Một thời Đảng gọi quân reo
Xông pha chiến trận vượt đèo Trường Sơn
Chiến trường đâu tiếc máu xương
Hy sinh chẳng quản nêu gương sáng ngời
Đã qua nay nhớ một thời
Dấu chân in khắp muôn nơi chiến trường
Đời thường nay giữa quê hương
Phát huy truyền thống yêu thương mọi người
Canh Dần xuân đến vui tươi
Hương đồng gió nội tình người sắt son
Năm xưa trọn nghĩa nước non
Ngày nay giữ trọn lòng son nghĩa tình
Xoá nghèo đổi lấy hiển vinh
Xây quê hương đẹp văn minh mạnh giầu.
Ngày 25/2/2010
NHỚ ƠN ĐẢNG, BÁC
Ngàn năm trọn nghĩa vẹn tình
Chung tay đoàn kết dân mình giầu sang
Xây nền độc lập vững vàng
Đi theo Đảng, Bác lòng càng vững tin
Bác là bác Hồ Chí Minh
Sáng soi chỉ lối dân mình bước theo
Vươn lên xoá đói giảm nghèo
Có Đảng lãnh đạo lái chèo muôn nơi
Nhớ ơn Đảng, Bác muôn đời
Cho ta cơm áo cho nơi học hành
Quê hương đất nước đổi nhanh
Ngang tầm thế giới dạng danh nước nhà
Cao dày Đảng, Bác bao la
Cho dân làm chủ nước nhà từ đây
Bác là bác Hồ chí Minh
Kết tinh thời đại linh hồn quốc gia
Bác là một bản trường ca
Công ơn Đảng, Bác mãi là muôn năm.
Tháng 4/2010
NHỚ ƠN BÁC
Bốn mốt năm rồi Bác đi xa
Làm theo di chúc của cha già
Vượt qua thử thách bao giông tố
Vững gốc vươn cành hương toả xa
Sinh thời kháng chiến Bác dạy ta
Đuổi quân xâm lược cứu nước nhà
Ơn nhờ Đảng, Bác dân hạnh phúc
Văn minh giầu đẹp chế độ ta
Bốn mốt năm rồi Bác đi xa
Tình thương của Bác rộng bao la
Trọn đời trung hiếu vì non nước
Thế giới nghiêng mình mãi ngợi ca
Non sông nay đã một nhà
Toàn dân ơn Bác cha già Việt Nam.
Tháng 4/2010
MỪNG SINH NHẬT CHÁU
Ông nội mừng sinh nhật cháu
Trịnh Đức Mạnh
Mẹ ơi con bốn tuổi
Bố sinh nhật một lần
Hai năm mẹ vắng xuân
Con quây quần nội ngoại
Bố miệt mài làm ăn
Mẹ khó khăn chịu đựng
Con khôn lớn từng ngày
Ơn nhờ công nội ngoại
Mai khôn lớn thành tài
Giúp đời dựng tương lai
Mẹ ơi xa đừng ngại
Mai con lớn thành tài
Chị em con tương lai
Đón ngày mai rực rỡ
Gia đình vui hớn hở
Đón mẹ về quê hương
Sống vui giữa đời thường
Toàn gia vui hạnh phúc
Tháng 12/2010
CHIA NỬA VẦNG TRĂNG
Biết em sáo đã sang sông
Giữa dòng buồm gẫy, thuyền không trăng mờ
Đêm đêm con sóng nhấp nhô
Buồng đơn gối lẻ, gió xô lạnh giường
Thương em gãy gánh đoạn trường
Xin làm ánh nguyệt soi đường em đi
Ru em câu nói thầm thì
Buồn vui đôi lúc mỗi khi chiều về
Để rồi sáng lại trăng quê
Niềm vui hạnh phúc hướng về cháu con
Vầng trăng xưa khuyết lại tròn
Vàng kia thử lửa mãi còn sáng trong.
Ai ngờ vào giữa tháng hai
Xuân sang tưởng đã ra ngoài mùa đông
Nào là áo ấm chăn bông
Xếp trong ngăn tủ tưởng không động hề
Ai ngờ rét lại tái tê
Gió to mưa lớn bốn bề buồn không
Người ta có vợ có chồng
Khăn len áo ấm để không lạnh lùng
Còn tôi ra ngóng vào mong
Vợ ra Hà Nội nặng lòng nhớ thương
Thương con quý cháu lẽ thường
Giúp cho con trẻ trên đường làm ăn
Mình ơi đừng có băn khoăn
Quê nhà con cháu áo chăn đủ đầy
Trời làm rét phải đền cây
Ấm lên xuân sẽ tràn đầy niềm vui.
CÙNG NHAU XÂY DỰNG QUÊ HƯƠNG
Ta cùng gạn đục khơi trong
Bao điều tốt đẹp trong lòng nhân gian
Dẫu cho lời nói việc làm
Bạn bè hàng xóm lo toan hàng ngày
Làm cho cuộc sống hôm nay
Đều vì hạnh phúc cho ngày mai sau
Quê hương đất nước mạnh giầu
Đấu tranh thẳng thắn chung nhau một nhà
Kỷ cương phép nước nhắc ta
Làm điều tốt đẹp chan hoà niềm vui
Tham nhũng lấn chiếm đẩy lùi
Ta cùng lao động chung vui làm giầu
Sang sông phải bắc lấy cầu
Thân thương giúp đỡ hiểu nhau hàng ngày
Sớm hôm tình cảm sum vầy
Tình yêu lao động cao dày quê hương.
Tháng 4/2011
THƯƠNG EM ĐI CẤY NẮNG HÈ
Chang chang giữa buổi nắng hè
Lao xao đàn cá tìm bờ tìm hang
Giữa trưa trên cánh đồng làng
Thương em vất vả cấy hàng mạ non
Tình cờ cơn gió lang thang
Đám mây che khuất làm tan mặt trời
Thư nhàn sau vụ thảnh thơi
Xoay vần cứ thế suốt đời nhà nông.
THƠ ÔNG KỒNG BÀ
Đang ngồi viết mấy vần thơ
Từ đâu bà xã bất ngờ tới nơi
Trưa rồi khổ lắm ông ơi
Cơm canh chửa nấu giờ thời nghĩ sao
Các cháu chưa đón đứa nào
Rau dưa chưa nhặt khi nào mới đun
Ngoài sân thóc lúa ùn ùn
Mưa mà ập xuống ai dùm cho ông
Các con làm ở ngoài đồng
Không lo tính trước còn mong đợi gì
Thương tôi ông bỏ thơ đi
Cứ say đắm mãi làm gì hở ông
Bài thơ mới được mấy dòng
Hãy tạm để đấy đành lòng đi ra
Xong xuôi công việc trong nhà
Đêm về nghĩ lại dần dà hồi lâu
Cứ quanh quẩn mãi trong đầu
Vẩn vơ kiếm mãi chẳng câu nào về!
Tháng 10/2010
RƯỢU QUÊ
Hàng ngày chén rượu cầm tay
Rượu ngon em Vở hàng ngày nấu cho
Rượu ngon đựng kín trong vò
Uống vào ngây ngất, gọi đò sang sông
Tình quê như chén rượu nồng
Nghĩa tình sâu nặng, trong lòng đầy vơi
Vui buồn chén rượu em ơi
Uống sao cho cả đất trời cùng say.
Tháng giêng/2011
XOAY VẦN VỚI ĐẤT
Mùa màng nhờ đất sinh sôi
Dẫu rằng xấu tốt do người sản sinh
Thất thu là chuyện thường tình
Cứ gieo lại gặt tự mình quanh năm
Không vay gánh kiếp nợ nần
Hết mua lại bán ái ân suốt đời
Người nông dân đứng giữa trời
Mưa dầm nắng dãi biết đời nào vinh.
Tháng 2/2011
THƯƠNG NHỚ MIỀN TRUNG
Giữa vùng phong thuỷ vừa qua
Đúng ai mặc áo như là áo tơi
Cháo rau ngày tháng lần hồi
Lũ về của cải nhà trôi chẳng còn
Ơn nhờ những tấm lòng son
Nhường cơm sẻ áo nên còn ấm no
Quà tình nghĩa xã phân cho
Còn nguyên mầu vải như vừa mới may
Ngậm ngùi trong ánh mắt cay
Tưởng như ruột thịt lâu ngày gặp nhau
Ngọt bùi san sẻ cho nhau
Để cùng an ủi nỗi đau lúc này.
Tháng 12/2010
MỐT THỜI NAY
Ngày xưa "ngọc nhũ" giấu đi
Bây giờ đổi mới ta thì khoe ra
Nửa vầng trăng khuyết nõn nà
Trông mà ngây ngất "một toà thiên nhiên"
Non tơ mơn mởn rất duyên
Ngỡ ngàng như thể nàng tiên giáng trần
Để đời bao những phân vân
Sau này hơn thế cởi trần cũng nên
Đĩa băng đủ kiểu mọi miền
Là nơi đón khách là nơi đợi chờ
Hở hang để khách ngẩn ngơ
Nhiều người bắt chước bây giờ thành quen
Khô khan thì chẳng ai xem
Phim phải ướt át dễ thèm của chua.
Tháng 1/ 2011
NHỮNG THÁNG NĂM ĐỜI MẸ
Thân tặng người bạn
gẫy gánh giữa đường
đứng vậy nuôi con.
Cuộc đời bao những trái ngang
Đường xa gánh nặng mẹ càng vững tin
Khó khăn rang rộng tầm nhìn
Mẹ như thuyền nhỏ nổi chìm chơi vơi
Người ta như đũa có đôi
Còn riêng thân mẹ lẻ loi một mình
Nuôi con gánh việc gia đình
Ngẩn ngơ muôn nỗi thân hình dáng dưa
Con đường lối cũ ngày xưa
Còn in chân mẹ nắng mưa tảo tần
Ơn Đảng mang lại mùa xuân
Ngọt bùi nhớ lúc phong trần con ơi
Ngày nay con lớn khôn rồi
Chớ quên công mẹ suốt đời vì con.
Tháng 1/2011
EM TÔI MUA ĐƯỢC MÁY CẦY
Bỏ đi em cái nghề buôn bán
Thuốc lào hôi ngao ngán cho đời
Quyền ta vi vút thảnh thơi
Bao đêm bàn luận vợ thời nghe em
Làm ruộng thâm canh phải kiếm nghề
Ruộng đồng bát ngát chăm làm mướn
Làm ruộng bây giờ ắt phải thuê
Nông nghiệp cây xanh nhờ có gốc
Gia phong giấy rách giữ lấy nề
Giỏi nghề chịu khó đời khen ngợi
Những kẻ chây lười mới đáng chê
Khuyên em chăm chỉ giữ lấy nghề.
Tháng 2/2011
CHUA SÓT CUỘC ĐỜI
Cuối đông giàn nhót xanh um
Mảnh mai cành lá vươn tìm nắng hanh
Xuân sang trái nặng trĩu cành
Chắt chiu năm tháng để dành vị chua
Bây giờ quả mọng đung đưa
Đời quen bùi ngọt ai ưa nhót cùng
Tháng năm chua ngọt đã từng
Phận mình có có thế vui chung với đời.
CHỜ ANH
Kỷ niệm những tháng năm
không thề nào quên.
tháng 12 năm 1970
Tháng năm trăng sáng trăng mờ
Trên quê hương mẹ em chờ đợi anh
Quê mình đồng lúa vây quanh
Lúa non mơn mởn cây xanh rì rào
Con mương xưa lúc ta đào
Đem dòng nước mát thì thào hỏi anh
Xa quê anh đã trưởng thành
Còn em cô gái của anh suốt đời
Ngôi sao lấp lánh giữa trời
Dáng em lồng lộng cuộc đời hai ta
Quê hương nghĩa nước tình nhà
Tình yêu là một bài ca ngọt lành
Em là cô gái quê anh
Anh là trai của đất lành về đây
Chung tay trên cánh đồng này
Tình yêu cuộc sống hăng say dệt thành
Đêm ngày dưới ánh trăng thanh
Đã thành hiện thực đón anh em chờ.
BA " MA " NGUY HIỂM
Ma đề ma tuý ma chai
Ba loại ma ấy đầu thai vào mình
Ma chai đầu độc thần kinh
Phá hoại nếp sống văn minh ở đời
Ma tuý nguy hiểm tầy trời
Chích vào mạch máu bao đời sót xa
Loại ma cướp của hại nhà
Gây nên tội ác thật là đáng ghê
Đầu độc con cháu hỏng hư
Toàn dân quyết chí diệt trừ nó đi
Ma đề cũng chẳng kém chi
Nhà tan cửa nát người thì khinh ta
Gây bao đau khổ mọi nhà
Thẳng tay quét sạch chẳng tha ma nào
Toàn dân hạnh phúc biết bao
Quê hương lành mạnh dạt dào tình dân
Tháng 3/2011
NẶNG TÌNH BAO CHUYẾN ĐÒ NGANG
Em là người lái đò ngang
Đón đưa bao khách quá giang sớm chiều
Buồn vui vất vả bao nhiêu
Em không tính toán những điều nhỏ nhoi
Tươi trong câu hát nụ cười
Phấn bay trắng áo khoảng trời đò ngang
Vững chèo em lái đò sang
Gieo bao hạt giống mỡ màng bãi sông
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Mưa dầm gió rét em không xá gì
Tiễn đưa bao khách ra đi
Dựng xây đất nước thành trì bền lâu
Giờ đây mái tóc pha mầu
Chắc nhiều người nhớ sông sâu đưa đò.
Tháng 4/2011
NHỚ QUÊ HƯƠNG
Thân tặng những người con
quê hương đi xây dựng vùng
kinh tế mới Long An.
Bao năm xa mảnh đất này
Biết quê mình đã đổi thay rất nhiều
Khi buồn ngắm ánh trăng treo
Mà lòng xao xuyến cảnh nghèo tuổi thơ
Nhớ về cái thuở mộng mơ
Trưa hè cánh võng gió đưa ngày nào
Xa quê lòng những khát khao
Nhớ từng câu hát ngọt ngào mẹ ru
Cây đa giếng nước sân đình
Trải bao năm tháng chúng mình xa quê
Dẫu bao công việc bộn bề
Tình quê đất mẹ nhớ về lời ru.
Tháng 4/2011
NGÀY HỘI TOÀN DÂN
Bầu cử ngày hội nước nhà
Toàn dân phấn khởi tham gia đi bầu
Cử tri ta nhắc nhở nhau
Nghiên cứu tiểu sử nên bầu những ai
Chọn người có đức có tài
Bầu vào lãnh đạo ngày mai nước nhà
Tránh mọi tư tưởng ba hoa
Ai làm cũng được thế là nghĩ sai
Quyền mình lựa chọn những ai
Nhiệt tình trách nhiệm đức tài để trao
Đại biểu khi được bầu vào
Làm tròn trách nhiệm dân trao cho mình
Xây dựng đất nước văn minh
Tổ quốc phồn thịnh dân sinh mạnh giầu
Mọi người ta nhắc nhở nhau
Công dân quyền lợi hàng đầu chớ quên.
28/4/2011
VÒNG XOÁY VÔ TÌNH
Đồng tiền có tự bao giờ
Mà đem đổi chác bán mua lọc lừa
Tiền làm oan trái từ xưa
Thân Kiều cũng vậy bán mua đoạ đầy
Một năm là mấy trăm ngày
Đồng xu tròn méo vòng quay tít mù
Mặc trời đã đổi sang thu
Đồng tiền vật lộn tít mù vẫn xoay
Cầm tờ giấy bạc trên tay
Tiền to thì nổi chìm ngay xu quèn
Mặc cho thật giỏi sang hèn
Đồng tiền đánh tráo trắng đen khó lường
Vì tiền bao kẻ bất lương
Cầm đồng tiền sạch mới thương dân lành
Tháng 4/2011
CHẶNG ĐƯỜNG ĐI QUA
Hai ta kể cũng gian lao
Sáu mươi năm lẻ biết bao vui buồn
Bao phen chớp bể mưa nguồn
Vững tay chèo lái dựng lên cuộc đời
Trải qua bao nỗi thăng trầm
Kiên trì lặng lẽ âm thầm vượt qua
Bóng chiều nay đã xế tà
Trông nom các cháu mình bà lo toan
Một lòng một dạ sắt son
Lo ăn lo học cho con thành nghề
Cái thời bao cấp khó khăn
Chạy ăn nuôi bẩy miệng ăn trong nhà
Khó khăn đoàn kết hai ta
Ngoài thì vị nể trong nhà ấm êm
Gia đình nội ngoại đôi bên
Đường ăn lẽ ở dưới trên thuận hoà
Khôn ngoan chẳng lọ thật thà
Ở đời muôn sự vẫn là chữ tâm.
Tháng 4/2011














Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét